3 lần đến nhà bạn trai, tôi đều rơi vào tình cảnh bẽ bàng

Có lẽ tôi nên chia tay cho đỡ nặng đầu.

Nhà tôi nghèo, tôi chỉ học hết cấp 3 rồi lên thành phố kiếm việc làm. Tôi cũng trải qua đủ thứ nghề rồi, từ rửa bát trong quán phở cho tới phụ việc cho tiệm làm tóc, đến khi vào làm nhân viên phục vụ bàn ở nhà hàng này thì tôi mới được ổn định. Lương ở đây cao, lại hay được khách tip, có bố trí chỗ ăn ở cho nhân viên.
Rồi tôi quen Tình ở đây, anh thường đưa đối tác tới nhà hàng này ăn cơm. Tôi luôn để ý và phục vụ bàn của anh chu đáo nhất có thể bởi anh luôn tip cho nhân viên. Rồi sau vài lần trò chuyện, anh xin số điện thoại của tôi và chúng tôi bắt đầu nhắn tin cho nhau. Thời gian đầu tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng về sau, thấy Tình thường xuyên gọi điện, rủ tôi đi cà phê và nói nhiều chuyện riêng tư hơn thì tôi cũng cảm mến anh.
Mặc cảm vì thân phận mình nên tôi chưa từng có ý nghĩ sẽ lâu bền với anh. Thế mà Tình lại chứng minh bằng cách đưa tôi về nhà ra mắt bố mẹ anh. Song 3 lần tôi về nhà anh thì đều bẽ bàng, nhục nhã.
Lần đầu về thì bố anh không ở nhà, chỉ có mẹ anh. Song bác nhìn tôi một cái sau đó quay mặt đi xem ti vi, tôi chào bác cũng không trả lời, không gật đầu, dửng dưng như không nhìn thấy.
Bối rối quá nên ngồi một lúc tôi xin phép ra về, Tình cũng hiểu ý nên chở tôi về. Trên đường đi, anh có giải thích tính mẹ anh như vậy, tôi đừng để bụng, có thể mẹ anh đang mải theo dõi phim. Nhưng tôi biết, từ ánh nhìn đầu tiên đó, mẹ anh đã coi tôi như không khí rồi.

3 lan den nha ban trai, toi deu roi vao tinh canh be bang 

Tôi đòi chia tay nhưng Tình không chịu. (Ảnh minh họa)
Lần thứ 2, Tình cố ý đưa tôi về vào giờ cơm tối. Nhưng trong nhà chỉ có mỗi mẹ anh và người giúp việc. Bố anh đi tiếp khách chưa về. Bác trai cũng là người làm kinh doanh. Tôi mua giỏ hoa quả đến nhưng mẹ anh thấy tôi thì nhíu mày rồi không ngồi ăn cơm nữa mà bỏ lên trên tầng 2. Lúc tôi ra về còn nghe thấy tiếng bác dặn người giúp việc: “Chị bảo nó mang giỏ hoa quả kia về, không cầm thì vứt bỏ đi”.

Tôi đã định không đến chơi nữa vì biết mẹ anh không ưa mình. Nhưng Tình vẫn động viên tôi, anh bảo tôi cứ đến cho bố mẹ anh thấy điểm tốt của tôi. Với lại, chút áp lực cỏn con này tôi nên tìm cách vượt qua bởi sóng gió trong cuộc sống sau này còn nhiều và lớn hơn.
Thế nên tôi lại về nhà Tình lần thứ 3. Lần này có cả bố anh ở nhà. Tôi chào, bác có gật đầu đáp lại. Nhưng bác không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm tôi một lúc sau đó lắc đầu thở dài. Biểu hiện đó của bác trai khiến tôi vô cùng tổn thương và biết rằng không thể tiếp tục mối tình này được nữa.
Tôi đòi chia tay nhưng Tình không chịu. Anh bảo ban đầu chỉ tán tỉnh làm quen chút vì thấy tôi thú vị, nhưng càng nói chuyện, càng thấu hiểu thì lại yêu tôi hơn, giờ thì chỉ muốn lấy tôi làm vợ. Anh cầu xin tôi đừng buông tay anh, hãy cùng anh tìm cách thuyết phục bố mẹ.
Tôi không biết liệu rằng bố mẹ anh có thể thay đổi, có đồng ý cho tôi bước chân vào nhà không? Nếu họ không đồng ý thì Tình có vì bị áp lực quá mà chia tay tôi không? Giờ tôi rất mông lung, không biết phải làm sao nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *